Người ta nói môi trường học sau năm cấp 3 sẽ không như những gì chúng ta mơ ước, nhưng với chúng tôi những người đang cháy hết mình để được tiến thân vào nước Đức thì môi trường ở trung tâm như một đại gia đình, nó vượt khỏi những gì mà chúng tôi mong đợi.
Chúng tôi, những đứa con tứ xứ, không máu mủ, không ruột rà. Cùng xa quê và cố gắng chấp cánh những mơ ước về một tương lai tươi sáng.
Nhớ những khó khăn của bước đầu làm quen với tiếng Đức, những tuyệt vọng trước những từ vựng, ngữ pháp khiến chúng tôi nản lòng, những đêm thức trắng để làm những bài tập khó nhằn. Những tưởng những bước khó ấy sẽ làm chúng tôi nản lòng. Những tưởng những trở ngại ấy sẽ làm chúng tôi tuyệt vọng.
Bằng sự cố gắng và tin tưởng vào bản thân, chúng tôi đã vượt qua và vươn đến mục tiêu cuối cùng. Đó chính là nước Đức.
Giấc mơ Đức sẽ không còn xa, và những cố gắng này sẽ không là vô nghĩa. Dù có đi xa thì kỉ niệm ở đây, tại Viện Quản trị nhân lực Quốc tế, vẫn mãi sáng đẹp như bước hành trang giúp chúng tôi đến với thành công
Có một câu nói hay tôi đã sưu tầm được là: “Wir treffen keine Menschen zufällig. Jeder Mensch in unserem Leben ist entweden ein Test, ein Lektion oder ein Geschenk”
(Chúng ta không gặp ai ngẫu nhiên. Mỗi người trong cuộc đời chúng ta là một bài kiểm tra, một bài học hoặc một món quà)
Và việc chúng tôi gặp nhau ở đây, cùng nhau xây dựng chung một mơ ước. Việc gặp được những thầy cô tâm lý, luôn quan tâm, an ủi và giúp đỡ chúng tôi. Việc gặp được trung tâm luôn chăm sóc và tạo điều kiện tận tình quả là một điều món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng. Chúng tôi xin cảm ơn và sẽ mãi nhớ những kí ức đẹp ở nơi đây.
(Cuộc thi ảnh: Ấn tượng Noel ở Viện QTNLQT trong tôi – Lớp tiếng Đức GS7, cơ sở TP Hồ Chí Minh)


